truyen cươi

Đăng bởi: Người Tôm

Tổng hợp truyen cươi, thưởng thức truyen cươi tuyệt vời

Thu Không Anh

nh hỏi nè, em sẽ nhớ anh chứ? Vy rụt tay lại. - Anh đi đâu ạ? - Ừ - Anh đáp gọn lỏn. - Đi đâu? - Vy sốt sắng. - Ba má anh ở bên Úc, họ gọi anh về. Với lại anh cũng có dự định sang đó học thêm về truyền thông. - Không phải, ba mẹ anh đang ở Kiên Giang sao? - Ngốc lắm, anh xạo đó. Đó là ngày xưa hồi anh chưa sinh ra thôi. - Anh có trở lại không? - Anh không biết. - Em sẽ thế nào? - Em tốt mà, sẽ có nhiều ông anh trai tốt cho một đứa em gái ngoan. - Anh trai tốt ư? Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má của Vy - Ừh, sẽ có nhiều người khác làm tốt vai trò anh trai hơn anh mà. Với lại, rồi một ngày nào đó, em có người yêu, em cũng sẽ chẳng cần những ông anh trai nh

Thơm Như Mùi ... Tre Ngâm

truyen cươi ave;nh như sau rất lâu Lan mới đủ bình tỉnh để nhận ra. Cái mùi chưa từng gặp trong sách vở, chưa nghe Tuấn nói qua bao giờ. Lan khẽ nhíu mày, có lẽ cô cố lắm mới kiềm được bàn tay đưa lên che mũi. Ông Năm Nhứt chừng hiểu những biến đổi kín đáo trên mặt cô gái trẻ thị thành nên phá lên cười sảng khoái “Thúi lắm phải không?” Không đợi Lan kịp trả lời hay ngúc đầu đồng ý, ông nói tiếp bằng thứ giọng miền quê chân chất “Cứ bịt mũi lại mà thở, mùi tre ngâm hắn rứa đó con nợ, ai chưa quen thì biểu hắn thúi, sống riết với hắn như bác ri thì lại thấy thơm, không có mùi nớ là không ngủ được.” Nghe ông Năm nói, như một đứa trẻ, Lan đưa hai ngón tay

Tách Trà Đã Nguội

g cụm mây. Kim bấm lia lịa, với le lói ý nghĩ, biết đâu, trong cái tháp mới được xây đang đứng chênh vênh bên kia sườn núi, Bạch Xà và cả Thanh Xà nữa, dù có đến vạn lần thay da đổi xác, triệu lần vùng vẫy, vẫn chưa thoát kiếp đọa đày, vẫn âm thầm đợi cái phút giây được hóa kiếp. Thuyền cập đúng cái bến nó vừa rời cách đó một giờ đồng hồ. Kim ngồi nán lại trên băng ghế ít giây, cảm thấy tiếc khi phải chia tay cái cảm giác ngột ngạt bềnh bồng và cũng chợt thấy thế giới vừa không cùng vừa chật hẹp, có hứng chí bay nhảy trôi dạt rồi cũng bươn bả quay về nơi xuất phát. Kim đứng trên cầu tàu thêm một tẹo nữa, nhìn mặt hồ và hình ảnh phản chiếu hư thực lung linh. Kiệt quay lại đưa lá cờ vẫy vẫy, ra hiệu Kim đi nhanh lên. Khi Kim theo kịp, Kiệt quay lại nói, kiểu nói không dành cho riêng ai: “Đa cảm, bịn rịn chi phí phạm thời gian - anh ta cười khoe hàm răng trắng sáng - mà thời gian là thứ dễ mất nhất!”. Rời Tây Hồ hơn 30 phút, thôn trà Long Tỉnh hiện ra. Dọc hai bên đườn

Kẻ Chinh Phục Người Mẫu

truyen cươi ;ng hôn nàng say đắm và hắn đưa nhẹ dương vật vào trong âm hộ của nàng và nắc nhẹ, nàng cảm thấy rát vô cùng nhưng không dám rên la, một lúc sau nàng không còn cảm giác rá nữa mà chỉ còn niềm sung sướng dân cao trong nàng nhưng nàng cảm thấy vẫn chưa được thoã mãn, bỗng hắn đâm mạnh dương vật vào trong nàng :"Sựt", nàng muốn hét lên cho cơn đau hạ bớt nhưng đôi môi hắn đã bịt chặ miệng nàng bằng một nụ hôn dài vô tận, trong khi đó dương vật của hắn không ngừng giã vào âm hộ của nàng liên tục với tốc độ cang lúc càng tăng như là hắn không cảm thấy mệt sau hai lần làm tình trước đó mấy phút không làm cho

Hoa anh đào (Cực hay)

iết.Nhưng cuộc sống của tôi lại xuất hiện lắm chuyện bất thường.Tôi gặp rất nhiều người kì lạ,kì lạ đến một cách khó hiểu. Khi tôi chán nản,đau khổ nhất,những người đó luôn luôn ở bên cạnh tôi.Họ không thể giúp tôi mỉm cười trong nỗi thất vọng cùng cực,nhưng họ có thể khóc cùng với tôi.Khi tôi ở vào hoàn cảnh nguy hiểm nhất,họ cũng không bao giờ bỏ lại tôi một mình,thậm chí sẵn sang chịu đựng,gánh đỡ để tôi được bình yên. Là như thế đấy,nghe thì có vẻ thật cao thượng,nhưng như thế cũng tầm thường thôi.Bởi lẽ cuộc đời này tồn tại những người có thể cùng bạn “hoạn nạn có nhau”,nhưng lại không thể “có phước cùng hưởng”. Có thể là khó tin,thậm chí không có người tin,nhưng sự thật là như thế.Và tôi đã có những người bạn như vậy. Đây không phải lần đầu tiên tôi từ bỏ một người bạn,và cũng chưa chắc đã là lần cuối cùng.Có buồn thật đấy,có thất vọng thật đấy,nhưng chuyện gì cũng sẽ qua thôi.Dù biết rằng sẽ rất khó quên và không quay lại được nữa. …&hellip

Hồng nhan và bạc phận

truyen cươi tôi ôm nó kéo vào nhà và đóng cửa lại….ông chú cũng mặc song quần áo và ngại ngùng đi ra ngoài lấy xe đi thẳng…chỉ còn lại tôi và em hàng xóm…mà tôi thì trần truồng ôm nó mới hay…tôi nói…em đừng nói chuyện này cho bất cứ ai nhé…không thì chồng chị giết chị mất -….Dạ…chị yên tâm…em giữ kín chứ vì sau này nhỡ bị chị phat hiện là em thường hay xem chị ở dưới này -…chị xuống em chỉ cho… Tôi buông tay vẫn trần truồng đi sau đên khoảng sân nhà rồi teo tay em chỉ lên góc mái có khe hở…và nói xin chị đừng giận em nhé vì em cũng hay nén nhìn chị tắm và quan hệ trong đây…tôi tái mặt -….em…em….có thường hay không???? -dạ mọi ngày….chị ơi…và chị đừng cười em nói trong hoàn cảnh này….ngày nào em cũng phải tự sử khi nhìn trộm chị tắm đó…chị quá đẹp chị biết không????và em ước có ngày nào đó được thay thế chồng của chị thì chắc em sẽ không để

Cô công chúa của tôi

này thế nào, ai bảo anh làm em thích anh. Éc, Chết mẹ! - Bình tĩnh đi em, Anh không thể làm thế được. Anh cảm thấy có lỗi với em, với Bố Mẹ em, với gia đình anh. - Kệ em chỉ cần em thích là được. Một đôi môi thơm áp vào mồm tôi không cho tôi nói, tôi cố đẩy em ra, em càng ôm chặt hơn. Người tôi nóng bừng, mùi của em kích thích tôi, đôi môi em, thúc đẩy tôi, thân thể em, sức nóng của em thiêu cháy tôi. Đôi tay tôi xiết chặt hơn, lưỡi tôi và lưỡi em gặp nhau, quấn quít như thể xa nhau lâu ngày gặp lại. Giữa đất trời hoang vắng ấy, giữa biển khơi, đảo cát, giữa bạt ngàn hoa mua tím, giữa hồ nước hoang sơ chúng tôi quấn lấy nhau, mặc cho mấy con vịt trời tròn xoe mắt thèm muốn… Hai bàn tay tôi bạo dạn hơn, nó đi thám hiểm khắp các vùng nóng bỏng, em oằn người ôm chặt lấy tôi, thân thể dán sát vào người tôi như muốn hòa tan lập tức. Chúng tôi vẫn hôn nhau không rời ra, đôi tay tôi được thể nó luồn vào trong chiếc váy vuốt ve hai bờ trắng mịn của đôi chân em, lả lướt,

Bước chân âm thầm

truyen cươi ở trôn bát đĩa hay còn nhờn dầu mỡ để nó biết mà làm trơn tru hơn. Lâu dần nó đã học được cái nết cẩn thận của cô nên cô rất vừa ý. Có một hôm, nó hí hửng khoe với cô: cô chỉ em nhiều nơi cần phải chú ý cọ tắm, nhưng em biết chắc là cô còn sót một nơi chưa chỉ cho em. Bất ngờ em mới khám phá ra, đó là hai bên bẹn của em. Cô Hoan đã biết mười mươi cái chỗ tế nhị này rồi, nhưng cô nghĩ dù sao nó là trai cô tận tay chỉ vẽ cho nó bất tiện, tuy nhiên cô cũng làm ra vẻ nó đúng và khen nó. Cô Hoan định bụng lâu dần sẽ trình xin thầy hiệu trưởng cho nó theo học để có dăm mớ chữ nghĩa nuôi thân lâu dài. Thà không nhận bảo trợ nó thì thôi, đã cho nó về ở mà dốt thì mang tiếng chết. Cô nghĩ để sự lai vãng của nó tới lớp quen cho mọi đồng nghiệp cô biết rồi cô sẽ nhờ các bạn nói thêm giúp cho cô. Thằng bé bây giờ quen việc lắm rồi, nó đã có thể tự đi chợ, nấu ăn không còn cảnh nấu nhiều hay biến thành cháo nữa. Cửa nhà cô có nhát chổi của nó quơ qua cũng láng lẫy. Phải cái nó vẫn còn n

Bão mùa hè

Bích nhìn Việt không rời, hình như còn thấy mắt cậu ấy sáng hơn nhưng cũng mềm hơn.   - Đó là nỗi đau không gì tả được. Hai năm qua đi, tớ và bố vẫn sống những ngày bình thường nhưng vẫn có một khoảng trống, một hơi ấm cả hai người đều cần nhưng đi xa rồi. Và mẹ hiện giờ của tớ bước đến. Không có những lời khuyên, an ủi sống khác, tích cực hơn lặp đi lặp lại mà chân thành giúp đỡ cả hai bố con tớ. Chính mẹ đã bên tớ những ngày đầu tiên tớ thay đổi như cậu trai khác và có những bất đồng với bố. Tớ có lảng tránh thậm chí hắt hủi nhưng mẹ chẳng đòi hỏi gì. Vẫn nối lại những lần tớ và bố có vấn đề. Đến lúc mẹ nói chỉ cần hai bố con tớ yêu thương và sống bình yên những ngày tiếp thì tớ và bố cũng nhận ra cần mẹ thực sự…   - Nhiều khi, tớ ích kỉ muốn người mẹ đã mất sẽ luôn là duy nhất trong gia đình. Tớ nhiều khi cố chấp nhận nhưng cũng không thể. Tớ thấy có lỗi với mẹ ở trên bầu trời cao. Tớ có thể không đồng ý ghép thêm một trái tim vào cuộc sống của hai b

Dòng Đời - chap 1

truyen cươi m ấy. Sao cha lại làm như vậy? Từ trước đến nay, cô đã từng tôn trọng ông, từng thương yêu ông như cha đẻ, vậy mà chì một lần nhìn thấy ông trần truồng ân ái với người khác, cô lại bức bội. Nếu nhìn vào, người ta cho rằng cô ghen tuông. Trong thâm tâm, cô cũng có lần nghĩ rằng tại mình ghen. Ngay từ nhỏ, mỗi khi có ai đó đến rũ ông đi nhậu hay ông cặp bồ với ai đó thì y như là lần ấy cô không thèm nói chuyện với cha nuối mình nữa. - Cha có thương con đâu mà hỏi, cha đi lo cho người ta đi. Rồi cô chủ động cắt máy. Nàng đóng sầm cửa lại rồi gục mặt lên giường khóc nức nở. Nắng chiều những ngày sau Tết thật nóng bức. Sau khi ăn trưa, cả 4 tên nằm lăn đại ra bãi cỏ dưới gốc cây để ngủ. Gío mạnh thổi lên từ hồ nước nang qua chổ hai con nhỏ đang ngủ. Cả hai anh nháy mắt cười bí hiểm. Học đang nhìn hai đứa. Gió thổi làm áo đầm con nhỏ Vân tốc ngược lên, để lộ một vùng đùi trắng nõn. Da thịt con nít trông nó mịn màng làm sao. Tân đến bên bạn ngồi, cả hai dưa lưng vào gốc cây. Tân hỏi

truyen cươi

Truyen cuoi dit nhau co that


truyen cuoi me loanluan


truyen cuoi sex shock


cach dit nhau suong nhat


ponr99


Phim Séc


viet pro wen ru


Đoc truyên sex loan luân bô chông cương hiêp con dâu


Có thể bạn sẽ thích

Những người mẹ


Chạy Trốn - Phần 4


Chạy Trốn - Phần 5


Cô vợ trẻ bị hấp diêm đại pháp


Chạy Trốn - Phần 6



Chuyên Mục
Thế giới truyện

Truyện khác

Copyright © LEnory LEnory

truyen