sexthu,nguoi

Đăng bởi: Người Tôm

Tổng hợp sexthu,nguoi, thưởng thức sexthu,nguoi tuyệt vời

Thu Không Anh

, Vy quên bẵng đi mất. Chương trình kết thúc, khi dọn dẹp các thứ xong xuôi, Vy sắp xếp đồ tiến về bãi gửi xe của trường. - Chào em. Vy giật mình, quay ra nhìn anh. - Àh vâng, cảm ơn anh đã đến đưa tin về chương trình của bọn em, hi vọng sẽ được hợp tác với quý báo trong những lần tới ạ. Anh bật cười khanh khách, nắm lấy tay Vy: - Em quên anh rồi hả cô bé áo len hồng? Vy ngớ người, ngơ ngác: - Hôm xe đạp em bị tuột xích ấy. - À - Vy reo lên rồi nhìn thẳng vào anh - sao hay trùng hợp vậy ạ? - Là duyên số đó em. - anh nháy mắt và mỉm cười với Vy. Chẳng biết có phải vì còn ảo ảnh bởi ánh đèn sân khấu không, nhưng hình như Vy thấy nụ cười của anh lấp lánh. Anh đi cùng Vy về n

Câu chuyện cuộc sống

sexthu,nguoi i với cha mẹ, anh chị em của bạn rằng bạn yêu thương họ chưa? Tôi dám nói là chưa. Chúng ta đôi khi không để ý đến những gì chúng ta có và không trân trọng nó. Chúng ta không tỏ bày sự yêu thương của chúng ta với những người trong gia đình, để rồi một ngày kia, ta phải hối tiếc vì điều đó. Tôi đã mất đi ông bà nội, và cả bà cô nữa. Tôi cảm nhận rất rõ sự hối tiếc trong lòng vì đã không nói lên được lời yêu thương đối với họ. Và bây giờ, họ đã ra đi, tôi không còn cơ hội để làm được điều đó nữa. Bạn bè: Đã có bao giờ, bạn định nghĩa bạn bè của mình phải là người thế nào chưa? Tôi cũng dám chắc là

Ngày sinh nhật buồn

nh cho một người. 7 giờ 30 sáng : Nó đến công ty với gương mặt vui vẻ, một khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc và hy vọng. “Có chuyện gì mà vui vậy anh sinh viên ?”, đó là câu nói thường ngày mà mọi người trong công ty vẫn thường đùa với nó. Nó vẫn cười vui vẻ và vẫn ấp ủ những dự định trong ngày hôm nay, dự định chỉ dành cho một người. Nó ngồi vào bàn làm việc, đặt chiếc di động lên bàn và chờ đợi. Nó chờ đợi một tin nhắn. 8 giờ 15 sáng : “Sắp đến giờ rồi, chờ thêm một chút nữa . Thời gian cũng sẽ qua nhanh thôi !”. Nó tự nói với mình như thế để mong thời gian trôi nhanh hơn, nhanh đến 9 giờ để nó nhận được tin nhắn, tin nhắn từ một người. 8 giờ 50 sáng : “Sao thời

Quy Luật Của Xe Rác

sexthu,nguoi Anh giải thích rằng nhiều người cứ như là xe rác vậy. Họ chạy vòng quanh mang theo đầy rác, đầy bực dọc, đầy nóng giận và chán chường. Vì rác của họ đầy ắp, họ cần nơi đổ rác và đôi khi họ trút lên bạn. *** Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra. Người lái taxi thắng kêu một tiếng két và tránh không va chạm xe kia trong đường tơ kẻ tóc! Người lái xe kia ngoái đầu mắng chúng tôi. Người lái taxi chỉ cười vẫy chào lại. Tôi thấy anh thật là tử tế. Thế nên tôi hỏi "Sao anh hiền vậy? Anh kia suýt tông hư xe anh và mình có lẽ đã phải nhập viện!" Bấy giờ

Valentine Chờ

Mưa vẫn rơi trong đêm quạnh vắng. Giờ em ở đâu, xa rời yêu thương, còn riêng anh chờ mong xa xăm. Cất tiếng ca bao la nỗi nhớ. Ùa theo làn gió, trôi về nơi xa, gửi đến em tiếng yêu ngọt ngào. Dù mai đây giông tố, vẫn tin có anh kề bên. Cùng nhau sánh đôi quên hết đớn đau vây quanh người hỡi. Và rồi đại dương mênh mông, ngàn lơp sóng xô về dâu dù bờ cát mãi xa. TÌnh yêu anh ngập tràn cuộn sóng cuốn hơn ngàn biển lớn. ĐK1: Cầm chặt tay nhé này người dấu yêu. Đặt lên môi hôn muôn ngàn tiếng yêu. Bờ môi ấy vẫn dịu dàng chờ đón nụ hôn say mê băng qua thời gian. Cầm chặt tay nhé này người dâú yêu. Dù chỉ

Đến khi ta biết đánh vần chữ mất

sexthu,nguoi ại ở đó, tồn tại trong ta. Ta nhìn vào ta, xuyên thấu, thấy khoảng trống đó, lại thấy đau. Đến bao giờ ? đến khi nào? và ai sẽ là người mang đến cho ta cảm giác khỏa lấp khoảng trống đó? Hay cái khoảng trống đó sẽ mãi mãi nằm im, không được lấp đầy, không được xóa bỏ, như một vết sẹo vô hình nhưng làm ta cảm thấy còn tệ hơn hàng trăm lần vết sẹo trên da… Vậy đã bao lần ta mất? Làm mất. Tuột mất Biến mất. Chỉ biết là đã mất, mất đi và không còn quay trở lại, không còn tồn tại bên ta như ngày nào? Nếu ta níu kéo, ta kiếm tìm, ta níu giữ..nó ở lại liệu nó còn đẹp còn ý nghĩa còn quan trọng với ta không? Hay giờ đây nó chỉ còn là một hình mẫu khôg hoàn mĩ, một bức tranh được ghép bởi những miếng ghép rời rạc, một bộ phim được diễn bởi những diễn viễn tồi, cực tồi? Vậy hãy cứ trân trọng cái hoàn mỹ trong quá khứ còn hơn là mải miết kiếm tìm mảnh kép để tạo thành bức tranh không hoàn thiện ở hiện tại Lưu giữ nó trong tim thì tốt hơn là lồng nó vào khung kính bởi nó có

Thu Về Tình Tôi

g nữa. Hình như là không ? Không khóc vì không khóc hay không buồn khóc. Không khóc vì đã hứa hay tâm hồn chết lặng... Một lúc lâu, trời cũng tản sáng. Cha mẹ Hương và cha mẹ tôi lặng lẽ đi ra ngoài làm những việc cần thiết để chuẩn bị kịp việc khi trời sáng. Tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình. Không khóc. Không cô đơn, không đau khổ. Anh sẽ ôm em ngủ đến sáng. Anh sẽ ôm em và đắp chăn cho em ngủ. Tôi ôm người yêu vào lòng, đắp chăn giống như lúc đi ngủ vậy. Hơi ấm của em mất dần, mất dần. Cái lạnh đã bắt đầu lan tỏ, không sợ, tôi không sợ gì hết. Anh ôm em ngủ đến lúc trời sáng. Anh yêu em. Em ngủ đi! Anh mãi yêu em! Anh ôm em n&egrav

Cảm Ơn Em Vì Đã Yêu Anh Cô Nàng Béo Ú

sexthu,nguoi Em không phải là cô gái thướt tha dáng đẹp. Ngược lại hoàn toàn, em là một cô nàng béo ú. Em đã từng rất tự ti về thân hình mập mạp của mình, từng lo lắng, buồn rầu rằng anh sẽ không yêu em nữa nếu em cứ tròn trĩnh thế này. Em đã từng chạy hồng hộc nhiều tầng cầu thang mỗi ngày, nhịn ăn để rồi tụt huyết áp ngất xỉu, làm mọi cách để giảm đi được nửa lạng chỉ với một ý nghĩ: Để giữ anh lại!... Cảm ơn anh, vì mỗi lần như thế, anh lại mắng em thật nhiều, bảo em thật ngốc. Nếu một người yêu em thực sự, thì dù em mũm mĩm hơn người khác thì người đó vẫn luôn yêu em. Mặt anh nghiêm nghị đùa: "Em béo bẩm sinh đấy, không phải béo tham ăn đâu, nên đừng lo" làm em không nhịn được cười. C

Bơ Gạo

ủ ăn. Người ăn xin có hai cái bơ sắt. Một cái để đựng tiền xin được, và một cái để đựng ít gạo của ông ta. Hằng ngày, người ăn xin vẫn ăn mặc rách rưới, với hai cái ống bơ ngồi đó. Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đã đến và đi vào làng. Khi thấy hoàng tử đi qua, người ăn xin vội chìa tay ra kêu lên: - Xin bố thí cho kẻ hèn này! - Hãy cho tôi bơ gạo của ông – Đó là những lời duy nhất hoàng tử nói. Người ăn xin không thể tin được vào tai mình. Không có một lý do gì để một người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Người ăn xin định từ chối, nhưng rồi sau khi xem xét lại, ông đổ bớt gạo ra khỏi bơ, chỉ đưa cho hoàng tử nửa b

Thơm Như Mùi ... Tre Ngâm

sexthu,nguoi ave;nh như sau rất lâu Lan mới đủ bình tỉnh để nhận ra. Cái mùi chưa từng gặp trong sách vở, chưa nghe Tuấn nói qua bao giờ. Lan khẽ nhíu mày, có lẽ cô cố lắm mới kiềm được bàn tay đưa lên che mũi. Ông Năm Nhứt chừng hiểu những biến đổi kín đáo trên mặt cô gái trẻ thị thành nên phá lên cười sảng khoái “Thúi lắm phải không?” Không đợi Lan kịp trả lời hay ngúc đầu đồng ý, ông nói tiếp bằng thứ giọng miền quê chân chất “Cứ bịt mũi lại mà thở, mùi tre ngâm hắn rứa đó con nợ, ai chưa quen thì biểu hắn thúi, sống riết với hắn như bác ri thì lại thấy thơm, không có mùi nớ là không ngủ được.” Nghe ông Năm nói, như một đứa trẻ, Lan đưa hai ngón tay

sexthu,nguoi

sexthu nguoi


phim sexthu nguoi


Hinh sex phong tinh len mat


anh bú lồn


truyen nha co nga moi


truyen loan luan ngang trai


doc truyen loan luan choi ca gia dinh.com


Có thể bạn sẽ thích

Cô Gia Sư Của Tôi 18+


Nghi bạn gái mất trinh vì tắt điện khi "làm truyện người lớn"


Truyên cười: Sức mạnh của đồng tiền


Chạy Trốn - Phần 3


Còn lại sau lưng là vạt nắng!



Chuyên Mục
Thế giới truyện

Truyện khác

Copyright © LEnory LEnory

truyen