Nghe đoc truyên dam

Đăng bởi: Người Tôm

Tổng hợp Nghe đoc truyên dam, thưởng thức Nghe đoc truyên dam tuyệt vời

Thu Không Anh

nh hỏi nè, em sẽ nhớ anh chứ? Vy rụt tay lại. - Anh đi đâu ạ? - Ừ - Anh đáp gọn lỏn. - Đi đâu? - Vy sốt sắng. - Ba má anh ở bên Úc, họ gọi anh về. Với lại anh cũng có dự định sang đó học thêm về truyền thông. - Không phải, ba mẹ anh đang ở Kiên Giang sao? - Ngốc lắm, anh xạo đó. Đó là ngày xưa hồi anh chưa sinh ra thôi. - Anh có trở lại không? - Anh không biết. - Em sẽ thế nào? - Em tốt mà, sẽ có nhiều ông anh trai tốt cho một đứa em gái ngoan. - Anh trai tốt ư? Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má của Vy - Ừh, sẽ có nhiều người khác làm tốt vai trò anh trai hơn anh mà. Với lại, rồi một ngày nào đó, em có người yêu, em cũng sẽ chẳng cần những ông anh trai nh

Thơm Như Mùi ... Tre Ngâm

Nghe đoc truyên dam nhà Tuấn, cái mùi tre ngâm dần quên với Lan. Cô thôi đưa tay lên che mũi như lần đầu mà vô tư cùng Tuấn ra mé sông lật tung mấy bó tre lên để bắt cá. Cái thứ tre đúng hay đáo để. Cứ đón xuống rồi pha ra làm ngay thể nào cũng chóng bị mọt ăn. Vậy mà chỉ cần đêm ngâm xuống nước cho bốc mùi thúi thì chẳng có thứ mọt nào dám đụng đến nó. Thậm chí, có nhiều bó tre bị ngâm dưới nước cả năm trời cũng không hề hấn gì. Những bó tre được ngâm dưới nước nhiều ngày lại trở thành nơi trú ngụ của cá, cua, tôm. Đặc biệt, thứ cá bống thích đám tre ngâm vô cùng. Chúng chui rúc từng bầy trong mấy thanh tre nồng nặc ấy để làm mồi cho đ&a

Tách Trà Đã Nguội

g cụm mây. Kim bấm lia lịa, với le lói ý nghĩ, biết đâu, trong cái tháp mới được xây đang đứng chênh vênh bên kia sườn núi, Bạch Xà và cả Thanh Xà nữa, dù có đến vạn lần thay da đổi xác, triệu lần vùng vẫy, vẫn chưa thoát kiếp đọa đày, vẫn âm thầm đợi cái phút giây được hóa kiếp. Thuyền cập đúng cái bến nó vừa rời cách đó một giờ đồng hồ. Kim ngồi nán lại trên băng ghế ít giây, cảm thấy tiếc khi phải chia tay cái cảm giác ngột ngạt bềnh bồng và cũng chợt thấy thế giới vừa không cùng vừa chật hẹp, có hứng chí bay nhảy trôi dạt rồi cũng bươn bả quay về nơi xuất phát. Kim đứng trên cầu tàu thêm một tẹo nữa, nhìn mặt hồ và hình ảnh phản chiếu hư thực lung linh. Kiệt quay lại đưa lá cờ vẫy vẫy, ra hiệu Kim đi nhanh lên. Khi Kim theo kịp, Kiệt quay lại nói, kiểu nói không dành cho riêng ai: “Đa cảm, bịn rịn chi phí phạm thời gian - anh ta cười khoe hàm răng trắng sáng - mà thời gian là thứ dễ mất nhất!”. Rời Tây Hồ hơn 30 phút, thôn trà Long Tỉnh hiện ra. Dọc hai bên đườn

Kẻ Chinh Phục Người Mẫu

Nghe đoc truyên dam hặc lấy nhau và hắn thiếp đi lúc nào không biết, rước khi chìm vào giấc ngủ hắn còn nhìn thấy Uyên Và Kha đang làm tình motä cách cuồng nhiệt với hai anh chàng người mẫu. Sáng hôm sau hắn tỉnh đậy thì thấy Như vẫn đang nép vào người hắn và ngủ say mê, hắn nhìn xuống giữa hai đùi nàng thì thấy từng mảng tinh dịch hoà lẫn trong máu trinh của nàng đã khô bám trên đùi nàng, hắn cúi xuống đánh thức nàng bằng một nụ hôn sau đó bế nàng vào nhà tắm, cả hai cùng tắm cho sau và cùng làm tình dưới vòi hoa sen. Sau đó hắn bảo nàng về nhà hắn và đợi hắn ở đó, còn hắn thì đi thu lại những chiếc CAMERA mà hắn đ&at

Hoa anh đào (Cực hay)

a một lần sử dụng. “Làm cái gì vậy?” Em dừng cọ,ngạc nhiên hỏi.Nó vẫn im lặng tiếp tục tỉ mỉ đưa từng nét dao dứt khoát,sau đó cắm đầu vào tập giấy vẽ.Em không hỏi nữa,tiếp tục công việc. Tiếng bút chì sột soạt và tiếng lướt êm dịu của cây cọ xinh xinh hòa cùng nhau dưới nắng. ………… Em bước đến gần cất giọng thánh thót: “Làm gì nãy giờ thế?” “Nhìn cái gì?Chưa thấy du đãng vẽ tranh à?” …………. “Này,xem đi.” Nó thổi nhẹ mạt chì đen nhánh còn sót lại rồi chìa tập giấy đến trước mặt em,lắc cổ tay ra vẻ nhức mỏi. Trên nền trắng của trang giấy là những nét bút chì màu đen óng ánh,đậm nhạt đan xen tạo thành một cô gái tóc dài đang cầm cọ ngồi dưới khung cửa sổ,nó vẽ em. “Anh có học vẽ à?” Nó gãi đầu cười xòa,mặt nghênh nghênh đưa tay vào túi lấy thuốc,mồi lửa: “Lâu lắm rồi,hồi đó tôi còn dự thi cấp thành phố nữa kìa.” Em nheo mắt

Hồng nhan và bạc phận

Nghe đoc truyên dam cửa…và ở nhà chơi với cháu….chú xin lỗi…..khác với sự suy nghĩ là tôi sẽ hét lên về sự hiếp dâm này nhưng tôi nhìn gương mặt đang thỏa mãn vì chiếm đoạn được người đẹp như tôi…tôi nói…: -nếu đã đến thế này chú cứ chơi cho thỏa mãn đi…cháu….không trách gì chú hết…nhưng chồng cháu đâu…chồng cháu đang ở chỗ công việc và chú quay lại đón…cho chú xin lần này nghe cháu…cháu đẹp thật đó…. Đang mê mẩn hoan lạc chợt nghe tiếng thằng em hàng xóm… -chị Thủy ơi…thằng cu tí ngủ hay thức… Và thấy nó trước cửa cùng với tiếng hét: -….aaaaaa…em…chưa thấy gì hết…..em về đây…. Ông chú tôi nghiệp vội vàng đứng lên mặc quần áo trong khi còn tiếc rẻ….để tôi lao theo goi: -…em ơi…đợi chị nói cái này đã… Có lẽ tới cửa nó nghĩ gì đó lên đứng lại…và tôi tới sau lưng nó nhưng lại giữa cái cửa mở toang…

Cô công chúa của tôi

nh ơi sao nước biển ở đây lại trong và xanh như thế? - Tại vì nó thấy em xinh đẹp nên cố gắng trong xanh để em soi mình vào đó chứ sao. - Hic Anh chỉ thế là giỏi. - Em thấy gì đây không? - Gì hả Anh? - Thiên đường! - Đâu anh? - Em nhắm mắt vào, không được ti hí, bao giờ anh nói mở mắt ra thì hãy mở. - Ok. - Nắm tay anh, đi theo anh nhé. Tôi dắt em đi men theo cánh rừng lúp xúp cỏ tranh, cây dương xỉ để đến nơi tôi cho là đẹp nhất đảo ấy. - Nào 1,2,3 mở mắt ra. - Oa ! Oa ! Great ! em chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh tượng này… Một hồ nước nhỏ nằm giữa đồi cát trắng như pha lê óng ánh dưới mặt trời, những đám cỏ xanh mướt ôm lấy bờ, xen lẫn những gốc phi lao rủ bóng mát, một dải hoa mua tím chạy theo sườn dẫn lên trên đỉnh đồi cát trắng… giữa hồ nước là một gò đất nhô cao cũng được phủ xanh cỏ, trên đó có mấy con vịt trời nằm sưởi nắng… - Anh ơi liêu trai quá! - Ừ em thấy giống gì không? - Giống gì hả anh. - Một cô gái nằm sưởi nắn

Bước chân âm thầm

Nghe đoc truyên dam o ra cho mình, đứa bé có trách nhiệm gì đâu mà cô khiến nó phải dãi dầu vì cô như vậy. Tuy nhiên, cô Hoan lại thắc mắc tự hỏi do đâu đời sống tình cảm của cô lại bị xáo trộn lên từ ngày đứa bé về sống cạnh cô. Những tình cảm và thôi thúc tưởng là đã chết tiệt đi khi cô chọn về sống với miền quê xa xôi này. Có một dạo cô không còn nhớ, còn nghĩ gì đến anh, người tình một thời của cô. Nay thì không những bóng hình anh trở đi trở lại nhiều lần quấy rầy cô mà còn cộng thêm với dáng dấp của cậu bé, lẩn quẩn, vướng víu nhau làm cô mệt nhoài từng lúc. Chẳng phải chúng ám ảnh cô hoàn toàn bằng những rung động nhẹ nhàng mà còn phá khuấy cô bằng những tương tác sinh lý lẫn dục tính khiến cô phải mệt nhoài vì chúng. Đã không ít lần cô cảm thấy bị xúc phạm nhân cách vì các bộ phận nhạy cảm của cô bị tấn công trực tiếp làm cô không tự chủ nổi. Đây là điều vô cùng khác lạ ngay cả khi anh với cô còn trong vòng yêu đương tha thiết, cô cũng chưa hề nghĩ đến bao giờ. Ngày đó, dù cặp mắt hau

Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?

thuyết tương đối, đâu đó người ta có kêu gọi nhưng những sự việc vẫn tồn tại âm thầm bên trong sự bất công bằng. Chuyện giữa phái yếu và phái mạnh cũng vậy. Đơn giản như chuyện xe hỏng, người con gái mặc định rằng chàng trai của mình là người cầm lái, là chủ nhân của chiếc xe, là người mạnh mẽ nên sẽ có thể một mình xử lý chuyện cỏn con ấy thôi.   Vậy là cái sự “công bằng” được đá đi xa tít, những chàng trai vẫn gồng mình dắt xe, các cô gái mặc dù không mất nhiều công sức song vẫn thấy… nên đi xa xa chiếc xe hỏng ra một chút!     Con gái ạ, chúng ta là phái yếu, chúng ta được quyền kiêu kỳ, đỏng đảnh, được quyền làm duyên làm dáng, phái mạnh chẳng bao giờ lên tiếng về điều đó. Song nếu một ngày đẹp trời, khi đi cùng bạn trai và thấy xe bị hỏng, hãy thể hiện mình là một cô gái tinh tế, đủ can đảm để đi cùng chàng trai một đoạn dài kể cả chiếc xe có thể không được sửa kịp lúc, kể cả khi chàng đang lo lắng và xen lẫn một chút ngượng ngù

Bão mùa hè

Nghe đoc truyên dam  Bữa cơm trong thân mật, cả gia đình Việt đều nói chuyện rất thoải mái, có sáu món ăn của hai bác làm. Bích được gắp một đĩa đầy ú ụ. Những câu chuyện không đầu đuôi kéo dài khắp bữa cơm với sự quan tâm, chăm chú của người nói và nghe khiến Bích tạm quên nỗi niềm trong phút chốc mà mỉm cười thực sự, ấm áp trong lòng. Hai phụ huynh dễ mến như thể rất quen thuộc với Bích nên làm Bích thấy thật gần gũi…   Việt và Bích được bỏ phiếu và kết quả là mẹ Việt sẽ làm chủ bếp trong 1 tháng tiếp theo. Rửa được một nửa bát đĩa thì cả hai bị mẹ Việt đẩy ra ngoài. Bích cảm ơn hai người rồi xin phép về, Việt đi cùng Bích một quãng.     Trời có gió nhè nhẹ, hai người dắt xe bước chậm trên vỉa hè.   - Cho tớ gửi lời cảm ơn tới bố mẹ cậu nhé, quả thật gần tháng rồi tớ ăn không lành lặn bát cơm. Tớ ổn rồi, một phần nào đấy - Bích nói nhẹ trong cơn gió qua.   - Đừng nghĩ tớ khoe khoang hay có ý gì khi mời cậu đến nhà ăn cơm cùng bố mẹ tr

Nghe đoc truyên dam

xvideo gia dinh


phimloanluan.3gp


liếm lồn có sao không


phim loan luan


choigai13


Có thể bạn sẽ thích

Truyện ngắn : ĐÚNG! EM CHỈ CẦN TIỀN


Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2


[TRUYỆN TEEN] CHÍNH NÓ ( FULL )


Chuyện của tôi


GIÁ TIỀN MỘT TRÁI TIM



Chuyên Mục
Thế giới truyện

Truyện khác

Copyright © LEnory LEnory

truyen