Nghe đoc truyên dam

Đăng bởi: Người Tôm

Tổng hợp Nghe đoc truyên dam, thưởng thức Nghe đoc truyên dam tuyệt vời

Thu Không Anh

hát, mấy người qua đường nhìn Vy đầy tò mò, mặc kệ, cô đang yêu đời mà. Cô hình dung ra đủ thứ hay ho cho một buổi tối lãng mạn. Kỉ niệm một năm gặp nhau, có khi nào... Vy chẳng dám nghĩ tiếp vì nó quá đỗi hạnh phúc với cô lúc này... Vy ngắm đi ngắm lại mình trong gương và quyết định chọn váy màu hồng neon kèm với áo sơ mi trắng. Hí hoáy tết tóc các kiểu, trông Vy như một tiểu thư thực sự. Cô hồi hộp đợi đến giờ anh xuất hiện. Anh vẫn chỉn chu như mọi ngày, vẫn áo sơ mi nhưng lần này được mặc kèm với một chiếc cardigan mỏng. Vy khá thích thú với sự hợp gout của anh và cô, tự Vy cảm thấy hai người thật đẹp đôi và hôm nay sẽ có cơ số người phải trầm trồ đầy ghen tị. Anh chọn một n

Thơm Như Mùi ... Tre Ngâm

Nghe đoc truyên dam acute;m trẻ con trong xóm. Thời còn ở nhà, Tuấn luôn là chuyên gia đi đầu trong vụ bắt cá bống này. Xoắn quần đến ngang gối để lộ bắp chân trắng nõn, Lan tòn ten xách cái rổ tre theo Tuấn ra sông. Chỉ ba mươi phút sau, mớ tre đã được trở đều còn lũ cá bống loi ngoi trong chiếc rổ như cố tìm đường thoát thân. Thêm ba mươi phút nữa để hai người phụ nữ loay hoay là có ngay món cá bống chiên giòn thơm lựng. Cuộc sống thanh bình giản dị mà khiến con người ta yêu quá. Lan thèm được theo Tuấn về quê mỗi cuối tuần, lễ hội bất chấp bao lời khuyên can của mẹ cô “Con gái như vậy là không được nghe con! chưa cưới chưa hỏi gì cả mà cứ theo về nhà người ta hoài như thế thì bà con

Tách Trà Đã Nguội

giả. “Đưa máy cho chị!”, Hoài la lên. Kim lật đật đưa máy cho Hoài. Hoài đưa ống kính về phía Kim bấm liền mấy pô. Chị bạn xem lại hình rồi đưa cho Kim xem những tấm hình vừa chụp: “Cô xem đi, đâu cần phải làm bộ làm tịch!”. Lúc Kim xem ảnh mình, cô nghe Hoài nói: “Con người khổ hoài vì cứ phải gồng lên để đóng kịch!”. Kim thấy vẻ mặt khi tự nhiên cũ xì, khi bồn chồn, khi xao xuyến của mình trong ảnh. Kim không có khả năng nhập vai nào khác ngoài chính mình. Cô hãnh diện vì điều đó và cũng đã phải trả giá bởi chính nó và cô coi đó là cái giá được trả, được sở hữu, được tận hưởng; cái giá của vô giá. Kim chợt nhận ra cái gì đó nhồn nhột như gang bàn chân trần giẫm phải cỏ gai. Cỏ dưới chân Kim thì mềm và mượt. Thứ cỏ không làm ai đau, thứ cỏ chắc chỉ để trang trí dù được trải rộng và kéo dài đến chân đồi. Mút ở tầm mắt, một viền sáng, rồi một vùng sáng hiện ra, bất ngờ và kỳ ảo. Kim nhíu mắt, ngỡ ngàng. Hoài cũng che bàn tay lên trán, sững sờ. Hình nh

Kẻ Chinh Phục Người Mẫu

Nghe đoc truyên dam acute;nh là Kim Ngọc,năm nay cô ta mới 18 tuổi, cô ta cao khoảng 1.70mét, cặp giò dài với vòng eo thon nhỏ, cặp mông tròn trông thật khêu gợi, nhất là bộ ngực cô ta thật quyến rũ, nó vun caovà tròn trịa một lần hắn trông thấy cô ta trông trang phục áo tắm thế là hắn đã chọn cô ta là mục tiêu đầu tiên, và nhất là gia đình cô ta rất giầu mà cô ta có một niềm đam mê là làm người mẫu và nhất là được nổi tiếng, nắm được chỗ yếu này của cô ta, hắn thường xuyên tiếp xúc với cô ấy và giới thiệu cho cô ấy được diễn ở một số sân khấu ca nhạc và hứa với cô ấy sẽ ráng lo cho cô ấy biểu diên ở một số sàn diễn lớn hơn, nhưng hắn nói với cô ấy là

Hoa anh đào (Cực hay)

ái hiên cũ và ánh đèn thấp thoáng.Ngoài kia,mưa vẫn rơi nặng hạt,nhưng không còn cô đơn và hiu quạnh nữa,mà ấm áp một cách lạ lùng. Phố xá tuy thật nhỏ hẹp,nhưng chỉ có những người buông tay nhau ra,mới lạc mất nhau mà thôi……… Hôm nay mưa vẫn rơi tí tách Nhưng thương thì vẫn cứ đợi chờ Ngày mai trời sẽ trong xanh lắm Bình minh lên cao nhuộm thắm tình. SMS, “Người đẹp này,người đẹp ơi.” “Sao không nhắn lại?” “Không nói thì anh sang nhà đấy nhé.” Nhắn tin thì không trả lời,gọi điện thì không bắt máy,làm gì thế không biết nữa. ………… King kong….king kong…… Nó đứng trước cánh cửa sắt màu hạt dẻ thật lâu,nhấn chuông như điên mà vẫn chưa thấy ai cả.Hay là không có nhà. Trong lòng chán nản,định bụng quay xe về thì có giọng nói quen thuộc từ trong nhà vọng ra,nhưng sao hôm nay âm thanh ấy không còn trong trẻo như mọi ngày?Nó mang vẻ gì đó nặng nề và mệt mỏi

Hồng nhan và bạc phận

Nghe đoc truyên dam hỗ nói.và lần đầu ấy của tôi hơi đau rát lên cũng 3 ngày sau tôi mới có thể chiều chồng mình trở lại..và đó là 3 ngày vẫn là con người chân chất của tôi bởi vì bắt đầu từ đó tôi đã được chồng tôi huấn luyện kỹ năng tình dục bằng chính những kinh nghiệm của chồng tôi thu thập được cùng với quấn phim sex mà bạn thân của anh sao chép cho anh.. Ban đầu tôi rất ngại nhưng nghĩ chiều chồng..để giữ chồng và chỉ có 2 vợ chồng chứ có ai..và tôi là 1 học trò xuất sắc đến chính chồng tôi cũng nhiều lần thốt lên nói tôi càng ngày càng dâm..và đó mới chỉ là bước khởi đầu của cuộc đời bạc phận của tôi mà thôi..bởi vì tôi bước sang 1 trang mới kể từ cái ngày anh đem quấn phim sex dài hơn 3h nói về cuộc đời của 1 phụ nữ sau khi lấy chồng thì hầu như những gì chồng làm đều có sự gián tiếp khiến cô vợ bị hiếp dâm..ngay đến cả cái bàn uống nước mới mua cũng làm chỗ để vợ bị gã lang thang nào đó chơi mà có ông chồng ở nhà mới hay..khi xem song bộ phim tôi hay bật cười bởi ai lại nghĩ ra kịch bản như t

Cô công chúa của tôi

t sống, cũng không phải một họa sĩ để có thể ngắm nhìn một cô gái đẹp nằm bên mình mà vẽ tranh. Những đợt sóng cứ lớn dần trong tôi, cái mắt nhắm kia, cái mũi cao ấy, đôi môi mọng hé mở, những sợi tóc cứ bay mang theo mùi thơm của em quấn lấy mũi tôi. Những đường cong khêu gợi chết người phập phồng theo hơi thở, gió như một kẻ đồng lõa cứ thổi tà váy của em làm lộ ra bắp chân trần trắng muốt lấm tấm cát trắng bám quanh, sao em có thể vô tư mà ngủ thế được, đừng ép tôi thế chứ. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu ngổn ngang, sống không sống, chết không chết, liều không liều, đàn ông không đàn ông, hèn không hèn, ngu không ngu. Trời ơi! trong cái khoảnh khắc chết người này, khi mà tử thần đang gọi tên, ranh giới mong manh, nguy hiểm. Tôi sẽ phải làm gì đây? Trò đời là thế! Khi bình thường con người rảnh rỗi hay nghĩ ra những cách, chiêu để thực hiện những âm mưu xấu xa của mình để thỏa mãn cái dục vọng của cá nhân. Vậy mà ngay lúc này đây tự nhiên giữa hoàn cảnh này tôi lại trở nên e ngạ

Bước chân âm thầm

Nghe đoc truyên dam lay cô từ tốn như dạo nao thì nó sẽ tận dụng để tốc váy cô lên nhìn lom lom cho thỏa mãn. Cô sẽ không dễ tỉnh táo lại ngay, thừa sức để nó vồ vập bằng mắt hai vú lừng lững của cô. Nó cũng sẽ trật vạt áo ngủ cô lên để xem đùi và háng cô choi choi vẫy vùng với cái xì líp mỏng trong như giấy kính. Nó nhất định phải nhìn ra bằng được mớ lông đen che khuất cái ngao sò và giời ạ, nếu cô lại mặc thứ lót nào đặc biệt để chỗ đó lồ lộ ra như chẳng mặc gì sất thì phước nó lớn làm sao. Vừa nghĩ như thế thì trời lại lộp độp rớt cơn mưa. Giọt mưa đập lên mái đùng đùng tựa cốm vãi, nó nghe mà hí hửng trong lòng. Nó nghĩ lát nữa cô về lại bị ướt, lạy trời mưa thật to để cô bị nước thấm đẫm hết trơn, nó sẽ có dịp hả hê khi nhìn cô gần như trần truồng ở trước mặt. Cô giáo Hoan về đến nhà ướt mẹp. Lại lạnh nữa. Cô run lên từng chặp, răng đánh bò cạp, lời nói lắp ba lắp bắp. Cô như bị nghẹn, ấp úng mãi mới nói ra lời. Cô than mưa dữ quá, lại gió lớn nên người cứ bị bạt đi, tưởng là không bò v

Cô gái ấy cách xe bạn bao xa?

thuyết tương đối, đâu đó người ta có kêu gọi nhưng những sự việc vẫn tồn tại âm thầm bên trong sự bất công bằng. Chuyện giữa phái yếu và phái mạnh cũng vậy. Đơn giản như chuyện xe hỏng, người con gái mặc định rằng chàng trai của mình là người cầm lái, là chủ nhân của chiếc xe, là người mạnh mẽ nên sẽ có thể một mình xử lý chuyện cỏn con ấy thôi.   Vậy là cái sự “công bằng” được đá đi xa tít, những chàng trai vẫn gồng mình dắt xe, các cô gái mặc dù không mất nhiều công sức song vẫn thấy… nên đi xa xa chiếc xe hỏng ra một chút!     Con gái ạ, chúng ta là phái yếu, chúng ta được quyền kiêu kỳ, đỏng đảnh, được quyền làm duyên làm dáng, phái mạnh chẳng bao giờ lên tiếng về điều đó. Song nếu một ngày đẹp trời, khi đi cùng bạn trai và thấy xe bị hỏng, hãy thể hiện mình là một cô gái tinh tế, đủ can đảm để đi cùng chàng trai một đoạn dài kể cả chiếc xe có thể không được sửa kịp lúc, kể cả khi chàng đang lo lắng và xen lẫn một chút ngượng ngù

Bão mùa hè

Nghe đoc truyên dam mấy tháng rồi, chân tớ cũng mềm ra trước mỗi lần như vậy… tớ không biết phải làm sao nữa… Không trách ai được, nhất là mẹ, mẹ tớ tưởng chừng như mất đi niềm tin lớn lao duy nhất là gia đình nên chẳng thể bấu víu vào đâu nữa. Tớ thương cả hai người nhưng tớ không chịu được nữa cảnh ấy ngày ngày…   - Bích úp mặt xuống, tiếng nói đứt quãng. Việt biết Bích khóc nhưng chỉ có thể can đảm cầm lấy tay cô bạn nhỏ bé đáng thương.    -  Tớ… lúc nào tớ cũng nơn nớp lo nghĩ. Tớ ôm lấy những ngày yên bình trước kia mà ru mình ngủ giấc ngủ ngắn ngủi hàng tháng trời qua. Có hôm khuyên nhủ mẹ vì cuộc sống ngày mai, vì mình mà tha thứ… có bình thường được ít ngày nhưng khi ra ngoài gặp người phụ nữ ấy… mọi chuyện lại lặp lại. Con người ấy sống cùng một bầu trời thì tránh làm sao được. Nên nó sẽ còn cứa vào cả ba người, khi mẹ tớ chưa tha thứ lỗi lầm của bố.     - Cậu biết không, chính tớ, tớ đã viết sẵn đơn l

Nghe đoc truyên dam

vo ky trieu minh phan 62


anh lon dan ba


sex tong hop


gai choi us.com


tu hinh o sinhgabo


Có thể bạn sẽ thích

[Sắc hiệp_Dâm Hiệp] Đại Hiệp Hồn


(Loạn luân) Bà CHị Nuôi


Và tôi đã thành người lớn như thế


Con cu lửa


Gần thì đòi vào nhà nghỉ, xa anh thì đòi “chát sex”



Chuyên Mục
Thế giới truyện

Truyện khác

Copyright © LEnory LEnory

truyen